SA NGÃ (CHƯƠNG 26)



..........

- Chị nghĩ chị là ai mà dám vừa cà khịa, vừa hỏi han kiểu doạ nạt tôi? Chị nghĩ tôi sợ à? Để tôi nói cho chị nghe nhé, con người tôi quang minh chính trực, chẳng bao giờ làm việc gì khuất tất cả. Chị khỏi suy đoán linh tinh.


- Em quang minh chính trực hay không thì chị không biết. Chị chỉ muốn dặn em là có điểm xấu gì thì em phải giấu đi, đừng để thằng Tiến biết, kẻo nó lấy đó làm miếng mồi ngon tống tiền em.


- Chị khỏi dạy khôn tôi. Chị thấy chồng cũ sắp có vợ mới nên chị ghen ứa gan ra rồi chị gọi cho tôi kích đểu hả? Chồng cũ của chị xấu xa như vậy sao hồi sống với nhau chị làm màu trên mạng xã hội kinh thế?


- Chị đâu có làm màu gì đâu. Là thằng Tiến vào tài khoản của chị đăng bài đó chứ. Thằng đó được cái bẩn tính và sĩ lắm, nó muốn được khen là người chồng tốt nhưng lại thanh cao không muốn tự khoe mà phải giả bộ làm vợ đăng bài khoe khoang em ạ.


- Chị đừng bôi bác anh Tiến nữa, đừng mong chia rẽ bọn tôi. Anh Tiến mà tôi biết không phải là loại người hèn mọn như thế! Chị mới bẩn tính đó, ly hôn xong liền rút hết tiền tiết kiệm trong tài khoản chung của hai vợ chồng, chị quá cạn tàu ráo máng.


- Ôi em ơi! Tài khoản chung nhưng mà tiền trong đó đều là của chị. Chị rút thì có gì sai? Chị còn chưa đòi nợ nó là may rồi đấy! Em biết không? Hai năm trước, thằng Tiến xạo ke là nó đã vay tiền mua nhà cho hai vợ chồng nên tháng nào chị cũng dồn tiền gửi về cho nó trả nợ. Đến lúc trả hết nợ, chị bàn với nó chị sẽ về nước thì nó dám bảo là nhà đó nó mua cho ba mẹ nó dưỡng già, ba mẹ nó không thích chị nên khi về nước hai vợ chồng phải ra ngoài thuê trọ. Em nghĩ thế có cay không?


- Anh ấy có hiếu nên mới mua nhà cho ba mẹ ở, nếu chị là người rộng lượng, chị chỉ cần mua thêm ngôi nhà nữa thôi mà. Sao chị phải căn ke với người già thế? Thảo nào ba mẹ anh ấy không thích chị!


- Em đừng tự tin quá, chưa chắc ba mẹ thằng Tiến đã thích em đâu. Em kiếm tiền dễ nên em không hiểu được sự vất vả của dân lao động bọn chị rồi. Một ngôi nhà ở thành phố đắt đỏ biết bao, đâu phải nói muốn mua là mua được. Lúc biết nó lừa chị vụ mua nhà, chị đã rất tức giận. Chị muốn ly hôn, nhưng nó lại năn nỉ chị, đòi sang đây với chị làm lại từ đầu. Chị mủi lòng đồng ý, cơ mà nó lại vẫn chứng nào tật đó, sang đây rồi vẫn lén lấy trộm tiền của chị để gửi về cho gia đình nó tiêu xài.


- Chị nói đi nói lại vẫn quay về chuyện tiền nong. Có vài đồng bạc mà sao chị sân si thế?


- Không phải chị sân si, vấn đề là chị ở bên đây làm việc vất vả như một con chó, không dám ăn diện, nhưng nó chẳng bao giờ thương chị cả. Nó chỉ thương ba mẹ nó và em trai nó thôi, cái nhà đó nghèo nhưng mà tiêu xài kinh lắm em ạ, sống như kiểu thượng lưu ý, bao nhiêu cũng không đủ. Chị tủi lắm chị mới phải ly hôn.


- Ôi dào, có thế mà chị cũng tủi, chị bị điên á?


- Em đừng nóng nảy như thế. Chị biết em chia tay Bá Trường là vì Trường ngoại tình, nhưng mà em ơi, theo chị thì một thằng đàn ông ngoại tình nhưng nó lo được hết cho mình mọi thứ vẫn tốt hơn một thằng bấn, để mình bươn trải ngoài xã hội rồi bòn rút tiền của mình!


Khiếp cái bà Hoa này, mở miệng là nhắc tới tiền! Nhức hết cả đầu nên Hạnh Trân bực mình cúp máy luôn. Chẳng biết hôm đó là ngày gì mà buổi tối về nhà mẹ Ngọc cũng hỏi cô về chuyện tiền nong:


- Sáng nay quản lý của con gọi điện cho mẹ. Nó bảo tối qua con thấy Hữu Tiến kêu ca gia đình khó khăn liền chuyển ngay cho nó tiền để ba mẹ nó mua sính lễ ăn hỏi, phải không Hạnh Trân?


- Dạ, đúng rồi. Sao vậy mẹ?


- Còn sao nữa? Con không thấy có vấn đề gì hả? Ở đâu có tục lệ bên đằng gái phải lo sính lễ vậy con?


Bà Ngọc nhẹ nhàng hỏi. Hạnh Trân tỉnh bơ đáp:


- Nhà trai khó khăn thì con giúp thôi, có chút xíu ý à, không đáng là bao mẹ ạ.


- Nhà trai khó khăn thì họ có thể mua sính lễ ít tiền, mẹ không đòi hỏi gì nhiều cả, chỉ một buồng cau thôi mẹ cũng vui rồi. Nhưng mà họ lại lấy cớ phải mua sính lễ để moi tiền của con gái mẹ khiến mẹ buồn lắm Hạnh Trân ơi!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SA NGÃ (CHƯƠNG 31)

SA NGÃ (CHƯƠNG 28)