SA NGÃ (CHƯƠNG 14)



..........

Thi thoảng công ty Nhật Trường có việc gấp cần Bá Trường giải quyết anh vẫn dậy sớm hơn Ái Trân để đi làm. Việc anh dậy trước cô nhưng vẫn ở nhà thì hiếm hoi vô cùng. Có cô ở đây, đến việc bỏ áo quần vào giặt thôi anh cũng lười. Vậy nên khi thức giấc, thấy bộ quần áo ướt sũng của mình đã khô cong và được gấp vuông vắn đặt trên bàn, Ái Trân sửng sốt vô cùng. Bá Trường đang mải giao việc cho Thịnh qua điện thoại, anh quay lưng về phía cô nên không biết cô bĩu môi, làm mặt xấu rồi giơ nắm đấm lên hăm doạ anh. Khi anh kết thúc cuộc gọi, cô liền nhắm mắt giả bộ như mình vẫn còn đang ngủ. Bá Trường cúi xuống thơm nhẹ lên trán Ái Trân. Ái Trân còn cảm nhận được đôi môi dịu dàng của anh lướt qua gò má và cả bả vai của mình. Cô bất giác thở gấp. Bá Trường nhận ra cô đã tỉnh nên tủm tỉm cù lét cô. Ái Trân cười khanh khách. Bá Trường hỏi đểu:


- Học ở đâu cái thói làm màu ghê vậy?


- Làm màu gì đâu? Ta đây chỉ muốn dò xét coi trong lúc ta ngủ có bị cô nương khi dễ hay không thôi.


- Thôi ngay cái kiểu đùa đấy đi! Ai là cô nương?


- Ngươi đó! Thị Trường cô nương! Ngươi mới rời Văn Trân ta chưa được bao lâu đã bị sưng mặt với cả đau chân. Bị đau như vậy mà sáng vẫn dậy sớm giặt đồ rồi sấy khô cho ta. Bổn công tử cưng nàng quá đi mất thôi!


Ái Trân áp tay lên chỗ bị sưng trên mặt Bá Trường. Anh hất tay cô ra, cáu kỉnh quát:


- Im đi! Anh là bất đắc dĩ thôi. Quần áo của em hôi rình lên, không giặt không chịu được.


Bá Trường chỉ chê quần áo của Ái Trân hôi thôi cũng làm cô tự ái. Cô xị mặt bảo:


- Quần áo dính nước mưa thì nó chả hôi, chứ bình thường em cũng thơm lắm chứ bộ.


- Em có bao giờ thơm? Em thúi hoắc à!


Bá Trường trêu. Ái Trân cau có lườm anh. Anh phì cười nằm xuống bên cô, ôm cô vào lòng rồi mắng mỏ:


- Em ý! Đã thúi hoắc còn ngu ngốc, cẩu thả, dại trai, vô liêm sỉ, bị sưng tím cả lưng cũng đáng.


Tối qua nhận được tin nhắn của Trường, biết anh bị đau nên Ái Trân quên cả sợ ma, cứ thế liều mình lái xe về với anh. Đoạn đường từ bãi đỗ xe tới nhà anh không xa nhưng rất trơn, hại cô bị ngã mấy cú liền. Không thích nghe anh chê bai nên cô vênh mặt hỏi:


- Ai cho phép anh xem trộm lưng em?


- Chẳng cần ai cho phép cả, anh thích thì anh xem. Em làm gì có quyền ý kiến.


- Eo ui! Thị Trường cô nương thực sự lưu manh hết sức a! Ta… ta… bị khi dễ… ta… ta uất hận.


- Sao em nhây thế nhỉ? Anh đã nói anh không thích bị gọi là cô nương rồi cơ mà.


- Nhưng ngươi chính là một cô nương xinh đẹp, không gọi là cô nương thì gọi là gì a?


Ái Trân đùa dai. Bá Trường bực bội vả nhẹ vào má Ái Trân. Cô bướng bỉnh cắn vào cổ anh. Anh điên người đưa tay xuống dưới chạm vào nơi bí hiểm của cô, cố ý trêu chọc lung tung khiến cả người cô run lên cầm cập. Thấy cô bị yếu thế, anh đắc chí hỏi:


- Ái Trân! Lần sau em có hỗn thế không?


- Không ạ! Lần sau em không dám hỗn thế đâu anh Trường ạ! Em chỉ hỗn hơn thế thôi!


Ái Trân nhây quá khiến Bá Trường rất bực. Anh gằn giọng doạ nạt:


- Không biết điều thì đừng trách anh ác!


- Anh cứ ác đi! Ai dám trách!


Ái Trân thả thính, Bá Trường hung hăng nằm đè lên người cô. Anh hôn cô dồn dập. Những nụ hôn mãnh liệt, cuồng dại và vô cùng thô bạo. Đôi môi của Ái Trân bị anh giày vò liên tục, khi nó trở nên đỏ rực, anh liền ngậm lấy chiếc cằm nhỏ xinh của cô, sau đó lại chuyển xuống mơn trớn quanh cổ cô. Bàn tay xấu xa của anh bao bọc nơi bầu bĩnh nào đó khiến trái tim Ái Trân đập toán loạn. Cô cảm thấy cực kỳ ngột ngạt, khó thở, cảm giác như cô mà không xuống nước thì chắc chắn sẽ bị anh hành hạ tới bến. Đúng lúc đó, điện thoại của Bá Trường đổ chuông. Bá Trường thôi không bắt nạt Ái Trân nữa. Tâm trạng của anh trầm xuống hẳn. Ái Trân cũng hơi buồn. Tiếng chuông vừa rồi khiến cho bọn họ bị chột dạ, cả hai đều cảm thấy hổ thẹn vì sự sa ngã của mình. Bá Trường thở dài nhấc máy, giọng quản lý của Hạnh Trân hoảng hốt vô cùng:


- Trường ơi! Nguy rồi! Hạnh Trân dính phốt to rồi!


- Ông đùa à? Hạnh Trân giữ gìn hình ảnh như thế thì làm sao mà dính phốt được hả?


Bá Trường thắc mắc. Thắng sụt sịt bảo:


- Bộ sưu tập nước hoa của hãng Hoa Hồng Xanh vừa bị bóc phốt là hàng rởm, mua về chưa được một tuần đã bay hết mùi, xịt lên người như xịt nước lã. Nhục cái là tuần trước Hạnh Trân vừa lên bài quảng cáo cho bên đấy, giờ mọi người chửi Hạnh Trân quá chừng luôn, can tội giới thiệu hàng kém chất lượng ông ạ. Họ nói vì tin tưởng Hạnh Trân mới mua hàng mà cuối cùng ôm về cả cục tức. Hạnh Trân chưa bao giờ bị ném đá kinh khủng như thế này đâu, em ấy khóc suốt thôi. Hợp đồng quảng cáo này là do tôi nhận về cho Hạnh Trân nên tôi thấy áy náy quá.


- Ông bình tĩnh đi. Hợp đồng quảng cáo với hãng Hoa Hồng Xanh mà Hạnh Trân ký có hiệu lực bao lâu?


- Ba tháng ông ạ. Mỗi tháng họ yêu cầu một bài đăng trên trang cá nhân của Hạnh Trân.


- Nếu như tôi nhớ không nhầm thì trong các hợp đồng quảng cáo mà Hạnh Trân ký đều có điều khoản là nếu sản phẩm gây ảnh hưởng xấu tới danh tiếng của Hạnh Trân thì bên mình có quyền chấm dứt hợp đồng và không phải đền bù thiệt hại cho nhãn hàng, đúng không nhỉ?


- Đúng rồi. Việc huỷ hợp đồng thì đơn giản, tôi huỷ ngay sau khi xảy ra phốt rồi. Vấn đề là bây giờ tôi không biết làm cách nào để xoa dịu fan của Hạnh Trân cả.


- Ông thay mặt Hạnh Trân đăng bài xin lỗi fan, đồng thời tuyên bố Hạnh Trân sẽ tổ chức liveshow vào tháng sau, những bạn nào mua phải nước hoa rởm sẽ được tham dự liveshow miễn phí.


- Ôi ông ơi! Nhiều người mua phải nước hoa rởm lắm đấy. Tính Hạnh Trân thì cầu toàn, làm liveshow tất nhiên phải hoành tráng, mà đã hoành tráng lại còn miễn phí vé cho bao nhiêu người như thế thì lỗ nặng à?


- Giờ đâu phải lúc để tính lỗ lãi? Có những thứ nếu mất đi rồi thì tiền cũng không mua được lại đâu. Ông cứ yên tâm tổ chức, lỗ bao nhiêu tôi sẽ chịu hết.


Thắng cảm động nói:


- Trường! Tôi thực sự cảm ơn ông nhiều lắm. Tôi đăng bài luôn đây! Ông mau qua nhà Hạnh Trân dỗ em ấy đi! Nhớ nói giúp tôi vài câu cho em bớt ghét tôi nhé!

XEM TIẾP CHƯƠNG 15 https://blogtruyenngontinh2020.blogspot.com/2020/11/sa-nga-chuong-15.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SA NGÃ (CHƯƠNG 31)

SA NGÃ (CHƯƠNG 28)

SA NGÃ (CHƯƠNG 26)