SA NGÃ (CHƯƠNG 17)



..........

Ái Trân thảo mai nói:


- Vâng. May mà công chúa nhà em hiền với cả rộng lượng chứ không thì cãi nhau to rồi.


- Giá kể mẹ anh Trường chịu hiểu chuyện như em thì tốt. Mà bao giờ em về thế? Chị nhớ em ra phết rồi đấy!


- Em chưa biết chị ạ. Ban đầu anh Vinh chỉ dự định quay mười lăm tập thôi, nhưng mới phát sóng một tập thấy hot quá nên anh ấy muốn quay thêm năm tập nữa để kiếm thêm tiền quảng cáo.


- Ừ. Chị vào trang nào cũng thấy người ta bàn luận về em và Minh Tiến. Em giờ hot hơn chị nhiều rồi. Ghét thế!


- Ôi dào. Em có hot đến đâu thì người ta cũng chỉ nhớ tới em qua vài chương trình truyền hình thực tế hay mấy cái phát ngôn lăng nhăng, đâu có ai ngưỡng mộ em vì tài năng như cái cách họ ngưỡng mộ chị đâu.


Ái Trân nịnh nọt, Hạnh Trân cười cười bảo:


- Thì người có tài nó phải khác chứ em. Mà chị bảo này, cái lần ê-kíp của chị tổ chức cuộc thi cover bài hát trong MV của chị ý, tuy clip cover của em có tương tác cao nhất nhưng chị không trao giải cho em đâu, tại em là em gái chị mà, chị sợ người ta nói ra nói vào lắm.


- Chị làm vậy không sợ khán giả nói chị đối xử bất công với em à? - Ái Trân hỏi trêu.


- Không, chị tuyên bố chị tặng quà riêng cho em rồi, còn giải tương tác cao nhất trao cho bạn khác. Người ta khen chị tinh tế quá chừng luôn, có gì mà nói. Chị mua cho em một chiếc vòng tay ngọc bích rồi đấy. Nếu em cần đeo lúc ghi hình thì mai chị gửi lên chỗ em luôn.


- Hí hí. Thích quá! Mai chị gửi luôn cho em nhá! À, mà em đăng lên mạng xong nói phét là vòng tay anh Tiến tặng em được không chị?


- Được. Suốt ngày phông bạt, không chán à?


- Chán thì cũng phải phông bạt thôi chị. Cả ê-kíp đã làm việc hết sức vất vả rồi, em phông bạt tí mà chương trình hot rồi thu về nhiều tiền quảng cáo, mọi người đều được thưởng nhiều thì cũng tốt mà.


- Em nói ngang như cua. Ê-kíp nào chả làm việc vất vả, nhưng đâu phải ai cũng chọn đi đường tắt như em đâu. Thôi, kệ em. Chị mệt rồi. Chị đi ngủ đây. Ở trên đó thiếu thốn gì thì bảo chị, chị gửi lên.


- Dạ, chị ngủ ngon ạ.


Khi nói chuyện với Hạnh Trân, Ái Trân khá vui vẻ. Nhưng lúc ở một mình, lòng cô lại nặng trĩu. Dạo gần đây Bá Trường không hề liên lạc với cô. Cô nhắn bao nhiêu tin hỏi han anh cũng chẳng thèm nhắn lại. Phải chăng do cô ở xa quá nên anh đã chọn một người khác giúp mình giải quyết những vấn đề khó nói? Nghĩ vậy, Ái Trân buồn thiu. Cô mặt dày nhắn tin hỏi Trường:


“Trường! Sao anh không trả lời tin nhắn của em vậy? Anh bận hay là anh không cần em nữa?”


Cô đợi rất lâu nhưng không nhận được tin nhắn hồi âm. Tối hôm sau, cô lại nhắn:


“Anh không cần em nữa à?”


Đợi một ngày trôi qua, cô lại gửi thêm một tin nữa:


“Anh thực sự… không cần em nữa ư?”


Đọc đi đọc lại những tin nhắn của Ái Trân, tâm trạng Bá Trường vô cùng hỗn độn. Anh có cần Ái Trân nữa không? Không! Anh không cần cô! Cô đâu phải là người anh yêu mà anh cần cô? Cô suy cho cùng cũng chỉ giống như một thứ đồ chơi chẳng đáng giá giúp anh giải toả phiền muộn sau những trận cãi nhau chẳng đâu vào đâu với Hạnh Trân thôi mà. Anh suy cho cùng cũng chỉ là lợi dụng cô để làm vơi đi nỗi cô đơn trong lòng. Hiện tại, người yêu anh đã thân mật với anh hơn rồi, dạo này ba anh cũng hay nhắc khéo chuyện cưới xin của anh. Anh sẽ cầu hôn Hạnh Trân sớm thôi, vậy anh còn tiếp tục dính líu tới Ái Trân làm gì nữa? Việc gì anh phải quan tâm tới những tin nhắn của cô? Việc gì anh phải lo nếu anh không nhắn lại, cô sẽ buồn? Ái Trân sẽ không buồn đâu, cô đang bận rộn với ai kia như thế, buồn sao nổi? Chương trình “Hẹn hò với người nổi tiếng” mới phát sóng có một tập thôi mà anh Tiến chị Trân đã thả thính nhau ầm ầm, cái phân cảnh chị Trân đi lẽo đẽo đằng sau anh Tiến, rồi anh Tiến bất ngờ quay lại, môi anh đột ngột chạm vào trán chị Trân rõ ràng là dàn dựng, mọi người không nhìn ra hay sao mà cứ đẩy thuyền điên đảo thế nhỉ? Chương trình nhạt nhẽo thế mà bao nhiêu người xem, chối dễ sợ! Mà xem thì cứ lặng im mà xem, việc gì phải chụp lại những khung hình nam chính tình cảm với nữ chính rồi đăng bài tràn ngập hết cả mạng xã hội khiến Trường lướt đâu cũng thấy hình ảnh của đôi đó, ngán ngẩm thực sự. Một anh kinh doanh dốt, một chị có giọng hát chua hơn cả nước chanh nguyên chất, cả nền anh lẫn nền chị cùng thích tạo chiêu trò để nổi tiếng, được cả đôi!


Càng nghĩ, Bá Trường càng cảm thấy phẫn nộ, anh không thể hiểu vì sao bản thân mình lại nghĩ quá nhiều về loại con gái bất tài, trơ trẽn như Ái Trân? Sau nhiều ngày ăn không ngon, ngủ không yên, hay cáu gắt, bực bội, Bá Trường quyết định mở cho mình một lối thoát. Anh đặt phòng VIP ở tầng cao nhất thuộc khách sạn mà Ái Trân đang ở. Sau khi lái xe tới đó, anh gọi điện yêu cầu cô tới phòng mình. Bá Trường dự định sẽ nói chuyện đàng hoàng với Ái Trân để chấm dứt mối quan hệ bẩn thỉu với cô. Nhưng thời khắc gặp cô, ngửi thấy trên người cô nồng nặc mùi nước hoa nam, Bá Trường phát điên. Anh giận dữ lôi cô vào phòng tắm, mở nước vòi hoa sen cỡ lớn rồi phụt nước thẳng lên người cô. Ái Trân rét run, cô sợ hãi hỏi:


- Trường! Anh sao vậy?


- Anh chẳng sao cả! Người bị làm sao là em đó! Con gái con đứa gì mà hôi rình! Tởm lợm!


- Em đi ghi hình cả ngày ở ngoài trời chứ có ngồi trong phòng mát như anh đâu mà thơm cho được? Em hôi thì anh góp ý để em đi tắm là được rồi mà… anh xả nước vào người em như vậy em lạnh lắm… nhỡ em ốm thì sao?

XEM TIẾP CHƯƠNG 18 https://blogtruyenngontinh2020.blogspot.com/2020/11/sa-nga-chuong-18.html

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SA NGÃ (CHƯƠNG 31)

SA NGÃ (CHƯƠNG 28)

SA NGÃ (CHƯƠNG 26)