SA NGÃ (CHƯƠNG 21)



..........

Ái Trân rất muốn nói với ba rằng con đã để lỡ mất cơ hội làm mẹ rồi ba ơi. Nhưng cô không thể thêm dầu vào lửa. Cô khóc nấc. Ông Trương thấy Ái Trân cứ khóc mãi thì chẳng buồn nói nữa, ông tới bệnh viện thăm Hạnh Trân. Bà Ngọc đã tới trước ông một lúc lâu. Hạnh Trân hiện tại đã bình tĩnh hơn rất nhiều, bị phản bội nên cô càng hiểu thấu được nỗi đau khi xưa mẹ mình phải chịu đựng. Cô rất khâm phục mẹ vì mẹ đã rộng lượng bỏ qua cho ba. Cô nắm tay mẹ, nước mắt chảy ra giàn giụa. Ông Trương nom vợ tiều tuỵ, nom con gái yếu ớt nằm trên giường bệnh thì đau lòng vô cùng. Ông bảo:


- Tất cả là lỗi của tôi. Là tại tôi rước con yêu nghiệt đó về nhà nhưng lại không dạy bảo được nó, để nó làm tổn thương con gái cưng của tụi mình. Tôi thực sự xin lỗi bà và con nhiều lắm!


Bà Ngọc thở dài nói:


- Tôi đã nhắc nhở ông phải nghiêm khắc hơn với Ái Trân nhưng ông không nghe. Giờ mọi chuyện bung bét ra như thế này, ông nhận lỗi còn có ích chi?


Ông Trương không cãi vợ mà chỉ đứng im nghe bà Ngọc chỉ trích. Một lát sau, ông Nhật và Bá Trường tới bệnh viện thăm Hạnh Trân. Ông Nhật thay mặt con trai xin lỗi gia đình Hạnh Trân, còn nói đã thay cô đánh cho anh một trận. Hạnh Trân ngước mắt lên nhìn Bá Trường, quả thật mặt anh tím bầm. Anh lí nhí xin lỗi cô. Tuy như vậy chưa đủ để làm cô nguôi giận nhưng vì phụ huynh của anh đang ở đây nên cô không thể hờn dỗi anh, chỉ có thể nuốt cơn giận vào trong mà nói:


- Trường! Anh không cần phải xin lỗi em. Chuyện này lỗi lớn là ở em, em không đủ bản lĩnh để giữ chân người đàn ông của mình thì còn biết trách ai đây?


Hạnh Trân không trách móc lại càng khiến cho Bá Trường thêm day dứt. Ông Nhật vô cùng nể phục sự chín chắn của cô. Thương cô bao nhiêu thì ông cay cái đứa con gái hại con trai mình sa ngã bấy nhiêu. Thế nên, khi trông thấy Ái Trân hớt hải chạy đến thăm chị, ông đã thẳng tay tát cho cô một cái đau điếng. Ông chửi rủa:


- Con hồ ly! Không biết xấu hổ à mà còn vác mặt tới đây? Loại trơ trẽn! Thứ mắc dịch! Con trai tôi dính líu tới cô đúng là thất bại của cuộc đời nó!


- Con… con xin lỗi bác… con xin lỗi ba mẹ… em… em xin lỗi anh chị. Con… em… thực sự… không cố ý khiến anh chị rơi vào hoàn cảnh này.


Ái Trân rối rít nói. Hạnh Trân chua xót hỏi:


- Chắc là em cũng không cố ý dụ dỗ anh Trường hả? Chắc là tại chị không tốt, mối quan hệ của bọn chị không bền chặt nên mới khiến anh sa ngã vào lòng em nhỉ?


- Không phải. Em không có ý đó. Em… em thích anh Trường từ lâu lắm rồi chị ạ. Em thừa nhận là những lúc mê muội quá, em có thả thính anh… mong được anh chú ý… nhưng mà em không cố ý công khai chuyện sai trái của em và anh lên mạng xã hội. Lúc đó em mệt quá… tinh thần em không ổn định… em trót dại…


Hạnh Trân tưởng Ái Trân sẽ giải thích với mọi người rằng có ai đó đã đột nhập vào trang cá nhân của em để đăng hình chứ. Ai ngờ, em gái cô đúng kiểu giở nhiều chiêu trò quá đâm ra nó còn chẳng nhớ nổi những gì mình đã làm và những gì mình không làm. Cô thở dài nói:


- Chị tin em không cố ý công khai mọi chuyện.


Bá Trường thì không tin là Ái Trân không cố ý. Anh hiểu Hạnh Trân. Rất nhiều lần Ái Trân khiến Hạnh Trân tức điên nhưng sau khi nguôi ngoai cô lại dễ dàng bỏ qua cho em gái, đi chơi ở đâu, thấy cái gì đẹp cô cũng mua về cho em. Đó là sự rộng lượng của một người chị. Nhưng người em của cô ấy thì không được tốt tính như thế. Anh không thể ngờ Ái Trân lại đâm Hạnh Trân và mình một nhát đau và bất ngờ đến vậy. Cô là con đàn bà tởm lợm nhất mà anh từng biết. Anh nghĩ loại người như cô bị giày vò thế hay giày vò nữa cũng đáng, nhưng những vết bầm tím trên người cô vẫn làm anh bị sao nhãng. Một người anh khinh bỉ lại luôn có khả năng khiến anh phải chú ý đến người ta, thật nực cười! Anh cố gạt cô ra khỏi suy nghĩ của mình. Suy cho cùng, anh là đàn ông, có gan chơi thì có gan chịu, ở trước mặt mọi người chỉ trích cô cũng đâu thể xoá được tội lỗi của anh. Anh thở dài bảo:


- Hạnh Trân! Em đừng tự trách mình, tất cả mọi chuyện là lỗi của anh, là do anh sa ngã. Nếu như em ngứa mắt với anh, anh sẽ ngay lập tức biến mất khỏi cuộc đời em.


- Thằng ngu! Không quỳ xuống xin Hạnh Trân tha thứ lại nói linh tinh cái gì vậy?


Ông Nhật quát. Bá Trường rất muốn Hạnh Trân tha thứ cho mình, nhưng anh thấy nhục nên không thốt lên lời. Hạnh Trân lại hiểu nhầm rằng thời gian qua Bá Trường được Ái Trân nuông chiều nên bây giờ anh không cần sự tha thứ của cô. Hạnh Trân rất cay cú. Không chỉ thế, cô còn cảm thấy hơi sợ. Nỗi sợ này giống y hệt nỗi sợ năm xưa khi ba mới rước Ái Trân về nhà, cô sợ Ái Trân sẽ cướp mất tình thương ba dành cho mình. Hạnh Trân có vẻ ngoài kiêu ngạo. Cô tỏ ra sĩ diện. Nhưng cô… là con gái… cô có những sự ích kỷ của riêng mình… cô muốn những người đã từng yêu mình nhất thì sẽ mãi mãi chỉ yêu mình nhất. Hạnh Trân tự nhắc nhở bản thân phải hết sức bình tĩnh, không được chủ quan, không được thua Ái Trân, không được tự tay mình dâng thứ đồ mình thích cho người khác. Cô cố ý hỏi Bá Trường bằng giọng chua xót:


- Có Ái Trân rồi nên anh không cần em nữa à?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SA NGÃ (CHƯƠNG 31)

SA NGÃ (CHƯƠNG 28)

SA NGÃ (CHƯƠNG 26)