SA NGÃ (CHƯƠNG 29)



..........

Khoảnh khắc Bá Trường biết mình có con cũng chính là khoảnh khắc anh biết đứa nhỏ không còn. Cảm giác sao mà đắng đến thế? Bé cũng là con của anh, tại sao Ái Trân chưa bao giờ tiết lộ cho anh về sự tồn tại của bé? Nếu anh không đóng giả thành một người khác trò chuyện cùng cô thì có khi cả đời này anh cũng không biết mình có con, cũng không biết con mình đã phải chịu thiệt thòi. Anh giận chính mình vì năm xưa đã quá phũ phàng với Ái Trân. Nếu như anh nhẹ nhàng hơn một chút, tử tế hơn một chút thì có lẽ đã không khiến cô khốn khổ, có lẽ đứa nhỏ sẽ không sao cả. Bá Trường tưởng rằng mình sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho Ái Trân vì cô đã giấu anh chuyện tày đình, nhưng rồi, khi màn đêm buông xuống, thấy nhớ cô nên anh lại cúi xuống nhặt điện thoại lên. Anh thở dài đọc các tin nhắn của cô:


“Tớ làm cơm xong rồi, tớ cũng mời con về ăn rồi. Không biết Gấu Trắng có về không?”


À, hoá ra đó là lý do cô đặt tên kênh mới là “Mẹ Gấu Trắng”. Ái Trân từng khoe với bạn Quý rằng cô có một con gấu trắng bằng bông do chị Hạnh Trân tặng nên Trường chỉ nghĩ đơn giản là cô thích gọi gấu bông bằng con. Thật không ngờ, ngoài gấu bông ra thì cô còn có một em bé khác, cũng tên Gấu Trắng… và còn là con của Trường nữa… thật chua xót!


“Tớ thấy có gió thổi rất mạnh vào cửa sổ, nhưng xong tớ lại không thấy lạnh mà thấy ấm. Có khi là bé về!”


Chỉ là gió thôi mà sao Ái Trân tưởng bở dữ vậy? Trường thở dài đọc những tin nhắn còn lại:


“Mẹ con tớ ăn cơm xong rồi. Lúc rửa bát tớ thấy gió lại thổi mạnh đập vào cửa sổ, chắc là em bé chào tạm biệt tớ đấy. Bé ngoan lắm cơ!”


Thấy Trân khen con ngoan, Trường ứa nước mắt.


“Cậu đi đâu rồi? Bận à?”


“Tối rồi nè, chẳng thấy cậu nhắn tin gì cả, giận tớ à?”


Bá Trường buồn bã nhắn tin hỏi han:


“Chuyện em bé là như thế nào? Cậu bị sảy thai hả?”


“Ừ. Trước đó tớ không biết mình có bầu, đến lúc bị sảy thai mới biết. Tớ bị dằn vặt rất nhiều. Cảm giác đắng lắm. Cậu không hiểu được đâu.”


Sao Trường lại không hiểu được cơ chứ? Chẳng phải anh cũng đang rơi vào tình cảnh tương tự như thế hay sao? Càng nhắn tin nhiều với Ái Trân về chuyện đó, lòng anh lại càng thêm đau. Đêm nghĩ tới con, anh ngủ không được. Ban ngày, anh ăn không vô. Mấy hôm liền như thế, da mặt Trường xanh xao hẳn.


Trong một lần về thăm nhà, Trường gặp Hạnh Trân và bé Cà Chua. Thấy ông Trương kể chuyện con gái đã về nước và còn đưa cả cháu ngoại về, ông Nhật hồ hởi mời hai mẹ con Hạnh Trân qua dùng bữa tối. Hạnh Trân rất lo lắng Trường sẽ nghi ngờ cô có bầu trong lúc còn là người yêu anh nên cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nói dối. Thật không ngờ, Trường chẳng thắc mắc gì cả. Anh vui vẻ đưa Cà Chua ra siêu thị gần nhà, mua rất nhiều đồ chơi cho bé. Trường biết nựng trẻ con nên Cà Chua quý bác lắm. Bé quấn bác kinh khủng. Ở bên bác, bé cười suốt à, tiếng cười giòn giã khiến tâm trạng mẹ bé rất phấn khởi. Anh Trường giúp cô cho con ăn, giúp cô dỗ dành con mỗi lần bé ương bướng gào thét ầm ĩ. Đã lâu lắm rồi Hạnh Trân mới cảm thấy thảnh thơi như ngày hôm nay. Cô vui vẻ bảo con trai:


- Tối nay Cà Chua qua nhà bác Trường ngủ nha!


Cà Chua gật đầu lia lịa. Ngặt nỗi, Bá Trường sau khi xem tin nhắn trong điện thoại liền từ chối đề nghị của Hạnh Trân. Anh sốt sắng bảo:


- Ái Trân xảy ra chuyện rồi. Để hôm khác anh chơi với Cà Chua sau em nhé!


Dứt lời, anh vội vàng rời đi khiến bé Cà Chua hụt hẫng khóc lóc inh ỏi. Hạnh Trân cũng cảm thấy hụt hẫng không kém. Một người đàn ông biết cách chăm sóc trẻ nhỏ như anh Trường quả thực rất đáng quý. Chỉ vì sự sa ngã của Ái Trân mà Hạnh Trân đã bỏ lỡ mất cơ hội được làm vợ người đàn ông ấy. Ái Trân gây ra biết bao nhiêu đau khổ cho cô, vậy mà nó không hề biết ăn năn, tới giờ phút này rồi vẫn còn mặt dày làm phiền Trường. Nếu như Ái Trân giành được Bá Trường thì chẳng khác nào là một sự cổ xuý cho những con tiểu tam vô liêm sỉ khác, động viên chúng nó cứ vô tư mà sống khốn nạn đi, không sao cả đâu, đợi tới khi người phụ nữ bị chúng nó giật bồ bỏ cuộc thì chúng nó sẽ đường đường chính chính thay thế vị trí của họ. Bởi vì đã từng nếm trải nỗi đau của sự phản bội, Hạnh Trân sẽ không bao giờ để yên cho bọn con giáp thứ mười ba được toại nguyện. Cô dịu dàng nhắn tin cho Trường:


“Dạo này em thấy anh hơi tiều tuỵ, anh cố gắng ăn uống giữ gìn sức khoẻ nhé! Em thương anh nhiều!”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

SA NGÃ (CHƯƠNG 31)

SA NGÃ (CHƯƠNG 28)

SA NGÃ (CHƯƠNG 26)